Skip to content

Rừng thiêng

Rừng thiêng
Tay trái con đường, cách kho gạo khoảng 400m có một khoảnh rừng kỳ lạ. Những thân gỗ cao đường kính cỡ bắp tay xếp khít nhau, ken lại bằng dây rừng chôn chặt xuống đất bao quanh khu vực. Tổ chốt bảo vệ nằm cạnh chiếc cổng hẹp nâng hạ được như cổng thành trung cổ. Cánh cổng lúc nào cũng đóng im ỉm. Khu rừng cây thưa nắng lọt, được rào cách biệt giữa mênh mông đại ngàn.
Ngày nào chúng tôi cũng thồ gạo qua, nghĩ đó là khu tăng gia của trung đoàn bộ E10 nên chẳng ai để ý. Một lần cánh cổng kéo lên, tôi đi qua nhìn vào thấy anh em đang hạ huyệt mới biết đó là nghĩa trang liệt sỹ. Mùa mưa, địch vây đánh cắt đường 56 liên tục. Đưa được tử sỹ ra ngoài Pursat thường hy sinh thêm một số. Đơn vị bạn đành lập nghĩa trang tạm ngay tại chốt biên, chờ tiêu hủy sẽ đưa về đất Việt.
Đám mộ lúp xúp không thành hàng lối, chen giữa những gốc cây được đốn tỉa ngang thân lấy sáng. Trong anh em nằm ở đây, số hy sinh do sốt rét ác tính tương đương, có khi nhiều hơn với số hy sinh vì mìn và đạn nhọn. Tụi công binh bảo những anh em được quấn trong tăng thủng võng rách thường chóng sạch. Bởi vậy nên trước khi liệm cứ rạch vài nhát trên tấm bó, khi bốc sẽ đỡ vất. Hồi đầu chưa làm hàng rào, những nấm mộ mới chôn chiều hôm trước, hôm sau đã bị bới toang hoác bởi hổ và chó rừng. Anh em xót nhau gài mìn giăng bẫy, thức canh trõm mắt xua thú. Tụi ma đói bốn chân không lai vãng nữa nhưng mộ vẫn bị đục xuyên bởi lũ kỳ đà. Giống bò sát kinh tởm chuyên móc mắt và ăn nội tạng. Đêm đêm tiếng súng cầm canh xua thú vang động rừng thiêng. Cuối cùng, phải huy động toàn trung đoàn bộ phá một khoảnh rừng, ken gỗ khít dựng thành hàng rào và chốt ngay cổng mới yên. Chống được thú lại bị giã cối. Trinh sát địch trên các mỏm cao, thấy quãng rừng quang cây có đất đào mới tưởng là căn cứ hay kho tàng, thụt cối 82mm vào tuỳ hứng. Nhiều anh em còn bị đạn quật trúng chỗ nằm.
Thằng Quan sợ ma, im thít nghe bạn đồng hương nói chuyện chôn người như chuyện thường ngày ở huyện. Chúng tôi vẫn thồ gạo hàng ngày qua khu rừng thiêng vào lúc mặt trời mọc, trở về lúc mặt trời lặn. Câu thơ cảm khái của Quang Dũng mà cô Hằng chủ nhiệm đọc trộm cho chúng tôi nghe trong một tiết dạy văn giờ hiển hiện trong đời thực.
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành
Thời tôi đi học, bài thơ này không có trong chương trình. Bài thơ bị cấm dạy vì thể hiện cái chất hy sinh ngang ngạnh mang màu sắc tiểu tư sản, không phải cái hy sinh hào hùng của người chiến sỹ cách mạng. Tôi không biết người lính giai cấp công nông tử trận có oai hơn người lính tiểu tư sản hay trí thức tử trận không? Chết phanh thây vì mìn, vì một quả đạn cối 120mm có hào hùng hơn chết vì sốt rét ác tính, co giật đến cứng lưỡi không? Chỉ biết giờ họ đang nằm chung đây cả. Hàng mộ xanh xao dưới tán rừng xứ lạ, cái nào cũng như cái nào. Sự hy sinh không có thì giờ phân biệt đẳng cấp hay giai cấp, trừ những kẻ có cơ hội giảng giải bao la về điều đó. Mẹ kiếp! Riêng ở đây, anh nào tiêu nhanh thì được về nước trước, có thế thôi!