Skip to content

Phụ nữ có cần đàn ông

Phụ nữ có cần đàn ông??
“Khi nào lấy chồng?”, đó là mẫu câu tôi hay nghe nhất. Như thể đã là phụ nữ thì cần phải có một ông chồng để phụ thuộc, để phục vụ, để chăm sóc, thì mới sống nổi.
Phụ nữ bây giờ cái gì cũng làm được. Vậy thì lấy chồng để làm gì??? (Người hỏi câu đó có thể là đàn bà có chồng có con tỏ vẻ hạnh phúc, cũng có khi là đàn bà có chồng có con đầu tắt mặt tối, cũng có lúc là đàn bà có chồng chưa con nhưng kiêm nghề ô sin cho chồng…
Mỗi lần nghe hỏi, tôi đều thấy buồn cười. Cứ như thể không lấy chồng thì không ra người ngợm gì, thì thê thảm lắm, kỳ dị lắm. Nhưng hễ tôi hỏi lại “Lấy chồng để làm gì hả chị?”, thì các bà các chị đều ngớ ra, chẳng biết trả lời sao, hoặc càng thấy tôi là “thứ con gái dở hơi”.
Vậy lấy chồng để làm gì?
Vì phụ nữ cần có chỗ nương tựa ư?
Tôi nghĩ nếu vì lý do này thì các chị nên tỉnh táo nhìn lại. Trong tất cả những gia đình mà tôi biết, phụ nữ thật ra mới chính là trụ cột trong nhà. Phụ nữ lo cơm nước, cân đong ngân sách, chăm con bệnh, quán xuyến mọi thứ. Ông chồng nào mà biết phụ vợ một tay (phụ, và chỉ cần phụ một tay thôi nhé) thì đã được ngưỡng mộ như sao Hollywood, cô vợ ấy coi như “phước tám đời”. Vậy thì nhìn cho đúng sự thật đi, ai nương tựa ai?
Còn để nương tựa về mặt tài chính thì xin lỗi nhé, phụ nữ ngày nay đều phải đi làm như đàn ông, thu nhập thì cũng tương đương, có gì mà phải nương tựa? Tôi hoàn toàn có thể tự mua nhà, mua xe, chi trả các hóa đơn, chẳng cần phải có chồng nuôi.
Đó là chưa nói đến một bộ phận rất lớn các anh đàn ông vô trách nhiệm, tiền mình làm ra thì xài phung phí (đàn ông mà, phóng khoáng mà!), chừa được một mẩu nhỏ đưa cho vợ là coi như xong, còn lại thì em cứ “trổ tài tề gia” em nhé.
Lấy chồng để có con ư?
Làm mẹ là bản năng của phụ nữ, lý do này nghe cũng hợp lý đấy. Nhưng đâu cần phải lấy chồng mới có con được. Tôi có không ít bạn bè chọn cách làm mẹ đơn thân, vất vả thì có đấy, nhưng dù sao vẫn còn đỡ hơn những chị vừa nuôi con, vừa nuôi chồng, hoặc vừa nuôi con, vừa oán hờn ông chồng vô trách nhiệm.
Mới tháng trước thôi, tôi đi thăm 2 cô bạn cùng có con chưa đầy tháng, một có chồng, một không chồng. Chưa tìm được ô sin, cả 2 bà mẹ trẻ đều một mình đánh vật với tã, sữa. Tôi xin nhấn mạnh là cả 2 đều đánh vật một mình, vì ông chồng kia thì bận… đi họp lớp cũ. Với tôi, bà mẹ trẻ không chồng xem ra còn hạnh phúc hơn, ít nhất thì chẳng phải bực bội nguyền rủa ai trong lúc chăm con.
Thật tội nghiệp, những phụ nữ lúc nào cũng vất vả tất bật vì chồng, mà thậm chí không đặt câu hỏi xem mình vất vả tất bật như vậy để làm gì.
Người ta không hỏi tôi “Em có hạnh phúc không?”, “Em có vui không?”, mà hỏi “Khi nào lấy chồng?”. Như thể phụ nữ sẽ không sống nổi nếu không lấy chồng. Như thể cần phải có một ông chồng để phụ thuộc, để phục vụ, để chăm sóc, thì mới sống nổi.
Đàn ông chỉ hay ho khi còn là người yêu
Nhưng xin đừng hiểu nhầm là tôi mắc “hội chứng” căm thù đàn ông nhé. Không hề. Đàn ông khiến cuộc sống này sinh động hơn đấy chứ. Tôi vẫn hẹn hò, vẫn có bạn trai, tôi chỉ không phải là loại phụ nữ “phải có đàn ông thì mới sống được”, “phải lấy chồng thì mới hãnh diện”.
Vả lại, đàn ông khi làm người yêu thì còn hay, chứ còn rước về làm chồng thì chẳng khác nào rước một đứa trẻ hư không thể cải tạo, vừa ngỗ ngược vừa lười biếng, lại hay đòi hỏi.
“Khi nào lấy chồng?”, những phụ nữ hỏi tôi câu đó, không phải ai cũng có hạnh phúc với ông chồng của mình. Từ những “chuyện nhỏ” như chồng đi làm về chỉ biết nằm xem ti vi, nhà có đàn ông mà bóng đèn hư vòi nước rỉ đều phải gọi thợ, cho đến “chuyện lớn” như một tuần nhậu 7 bữa, bồ bịch lăng nhăng…
Họ mệt mỏi, phiền muộn, khổ sở, vất vả vì cãi cọ. Vậy mà họ vẫn ái ngại nhìn tôi – vốn đang sống hạnh phúc cuộc đời mình, và hỏi “Khi nào lấy chồng?”.ST