Skip to content

NGƯỜI ĐI NHẶT LÁ MÙA THU

NGƯỜI ĐI NHẶT LÁ MÙA THU
Chị mang cả mùa Thu bước qua những nỗi buồn
Qua buổi hoàng hôn còn tím trời nhức nhối
Thì ra khi dốc cạn niềm tin cho một lần đánh đổi
Lại chỉ là những đau đớn miên man...
Em lơ đễnh đi qua mùa Thu xơ xác lá khô vàng
Trên con đường Hoàng Lan còn nồng nàn, quyến rũ
Bắt gặp chị - của - mùa - Thu - năm - cũ
Đẹp đến nao lòng, buồn man mác nơi tim!
Muốn tự thú với chính mình bằng câu nói: Anh yêu em!
Mà ngặt nỗi lấm lem còn vương đời chị
Em chênh vênh giữa tình yêu và lý trí
"Yêu mùa Thu buồn, cũ kỹ... có gì sai?"
Em muốn gom hết đường chỉ tay để nối cho chị mối duyên dài
Để chị không đắn đo giữa ván bài phận số
Để sau những đêm mưa không phải ngày bão đổ
Em muốn nhặt lá thu vàng về gối mộng đời nhau!
Em chưa từng cháy kiệt cùng nhưng hiểu được nỗi đau
Nỗi cô đơn nhĩ nhàu chị vẫn đang gắng chịu
Hơn ai hết, chị là người thấu hiểu
Vậy tại sao không thể sống cho mình?
Chị giàu ân tình, nặng đức hy sinh
Nếu còn sót chút niềm tin thì cho em xin lần thổn thức
Thêm một lần thử sờ tay lên bên trái ngực
Chị đừng tự dối lòng nếu đã lỡ trót thương nhau!
Phải đâu nào ngắn ngủi mối tình Ngâu
Mà phải thật đậm sâu, phải bạc đầu son sắt
Phải dìu dắt nhau qua lụy sầu, nước mắt...
Em xin chị đừng nhắc gì đến chuyện ly tan!
Em chưa phải là Thu nhưng cũng xin nguyện nhặt lá khô vàng
Gom hết lại đốt thành hào quang diễm tuyệt
Chị tinh khôi bước ra từ tiểu thuyết
Câu chuyện sẽ bắt đầu, em viết tiếp...
dở dang...
Lộc biếc lại đâm chồi sau những trái ngang
Đâu cứ phải phai tàn là tàn phai vĩnh viễn
Hoàng hôn đi qua, bình minh rồi sẽ hiện
Em sẽ là người đi nhặt lá mùa Thu!
(Huân Trần)
See Translation