Skip to content

KHI EM CHỢT NÓI EM BUỒN

KHI EM CHỢT NÓI EM BUỒN
(Hồng Thanh Quang)
Vẫn còn một bó loa kèn cuối vụ,
Đã vàng ươm sắc cúc đón hè sang.
Trên rặng cây bằng lăng dọc phố
Nụ hồng rồi, sắp tím tiếng ve ran...
Và tôi nữa, biết rằng thôi say đắm,
Vẫn nụ cười mong ánh mắt em nghiêng...
Sao tóc ngắn lại hà hương ngọc bích
Cho câu thơ chếnh choáng đượm đau phiền...
Và bất chợt chỉ thầm thì em nhắc,
Nỗi buồn riêng lại phủ kín anh rồi...
Anh xót quá, không phải vì anh khổ,
Mà vì anh không thể giúp em cười...
(28-4-2014)