Skip to content

Có lẽ mình đã sai (st)

1 1  
Có lẽ mình đã sai (st)
Từ khi bắt đầu mình đã nói " ăn dặm ko nước mắt" nhưng khi kì công nấu từng món ăn , chọn những thứ tốt nhất lên con ăn vài muỗng có khi ko thèm ăn mẹ lại từ nói ngọt sang dụ con xem ipad ( điều này mẹ sai trầm trọng rồi ) . Rồi la con khi con hất đổ cả bàn đồ ăn 🙁 dù con ko còi nhưng trong lòng mẹ luôn sợ con thiếu chất . Dụ con đc muỗng nào hay muỗng đó . Con ăn mà mặt con ko vui con ko hào hứng dù mẹ nếm thì có thể cho là ngon nhưng lí do tại sao con ko chịu ăn làm mẹ thấy bực tức.
Hôm nay, vô tình đọc xong câu chuyện cảm thấy mình sai rồi....
Câu chuyện về đứa con còi của một bà mẹ tuyệt vọng làm mình ít nhiều thay đổi cách suy nghĩ. “Có đứa con gầy trơ xương, ăn vào ‘nhỏ giọt’, ói như máy bơm, tôi tuyệt vọng đến mức lên một diễn đàn, làm một cái topic: ‘Tôi nuôi con sai rồi. Cứu mẹ con tôi với!’”.Tôi thiết nghĩ rằng, tất cả các mẹ nên đọc bài này, đọc và cảm nhận, các mẹ nhé!
Trước tiên, hãy học cách tôn trọng bao tử của con. Đây là câu chuyện thật của tôi, khi “chiến đấu” với một đứa con, mà dân gian nói đơn giản là “còi”. Tôi không “phù phép” để thay đổi thể trạng của con mà tôi đã thay đổi chính cách nuôi con của mình. Nhiều mẹ vào topic “kêu cứu” của tôi để an ủi. Có mẹ còn cho số điện thoại riêng và nhắn: “Tớ phải nói chuyện với cậu mới được vì không đủ thời gian để gõ trên mạng”. Hai bà mẹ chưa từng quen, không biết mặt, vừa ôm điện thoại vừa khóc.
Rồi các bà mẹ trên mạng chỉ cho tôi một bác sĩ. Ông là bác sĩ nhi duy nhất ân cần cầm tay con tôi, hỏi han bé, cười nựng với bé, khen ngợi bé và kiên nhẫn ngồi nghe tôi kể lể cả mấy chục phút. Ông in các tài liệu cho tôi về xem. Ông cho tôi xem hình con ông ngày nhỏ, cũng gầy gần như con tôi.
Bác sĩ nói:
– Con chị hoàn toàn khỏe mạnh. Nếu trong phòng này có người bệnh, chắc đó là tôi hoặc là chị. Nuôi con, chị hãy nhìn con mình, không nhìn con hàng xóm. Chị phải tôn trọng thể tích dạ dày của bé. Chị chỉ được quyết định cho bé ăn gì và khi nào, còn bé sẽ quyết định ăn bao nhiêu. Nuôi con phải dân chủ! Chị hãy nhìn biểu đồ tăng trưởng của con chị, đường biểu đồ đang đi lên, vậy là tăng trưởng tốt. Không cân bé hàng tháng nữa, chỉ cân 3 tháng một lần”.
Tôi vẫn bồn chồn hỏi:
– Nhưng cân nặng của bé nằm sát đáy kênh A rồi, sắp suy dinh dưỡng rồi?
Bác sĩ giải thích cho tôi:
– Chị đừng hiểu theo cách đó. Con chị ở đây, nghĩa là bé nằm trong số 5% trẻ em trên thế giới có cân nặng thế này. Cả thế giới đang đau đầu phòng chống bệnh béo phì, lẽ ra chị phải thấy mình may mắn. Chị quá stress tức là con chị bị sống trong bầu không khí “ô nhiễm”.
Vài tháng sau, có một biến cố lớn xảy ra. Bạn thân của tôi, một người xinh đẹp, giỏi giang và thành đạt đã tự tử. Tôi choáng váng tới mức buộc phải đi học các khóa học tâm lý, bình ổn tâm hồn. Tôi nhận ra rằng sức ép tinh thần có thể giết chết người ta như thế nào, sự khỏe mạnh về tinh thần nhiều khi còn quan trọng hơn chỉ số chiều cao, cân nặng.
Tôi bắt đầu kiên nhẫn và bình tĩnh với việc cho bé ăn. Bé ăn không hết thì tôi dẹp. Bé ốm thì đi khám. Tôi không tự kết tội mình nữa. Tôi cho bé học hai năm lớp lá, 7 tuổi mới vào lớp một. Tôi chỉ nhìn vào bé và không so sánh với các bé khác.
Tôi đã gặp những mẹ cho con đi ăn rong, những mẹ sẵn sàng múa may làm chó, làm mèo hòng cho con nuốt một miếng cháo… Tôi đã gặp một mẹ dùng súng bắn nước bắn sữa vào miệng con, một mẹ bóp mũi con để con nuốt, mỗi miếng cơm là một roi… Tôi hiểu nỗi lòng của các bạn. Tôi cũng đã ép con ăn làm con tới tận bây giờ vẫn chưa tìm ra niềm hạnh phúc trong ăn uống. Tôi đã la mắng khi con ói làm cho bé sợ ói, giờ có khi ói ra tới miệng lại gắng nuốt ngược vào. Tôi cố sửa cho bé tật ngủ mút tay thành ra làm bé ngủ chập chờn, không tròn giấc. Có những việc làm mà hậu quả của nó tôi không lường hết được.
Thạc sĩ Trần Thị Ái Liên nói: “Đừng ép trẻ ăn bằng roi, bằng la mắng, khi đó là bé đang ăn cháo cùng cortisol, một loại ‘hooc môn stress’ làm trẻ kém tăng trưởng, vôi hóa khớp, trầm cảm, hung dữ, bạo lực…”. Ép con ăn (giả sử là ép thành công) thì con của bạn có thể tăng nhanh lên 1 kg, 2 kg nhưng làm sao có thể đong đếm những tổn thương tinh thần bên trong bé được. Tôi rất giận khi Bộ Y tế “lạnh lùng” chỉ đưa ra chuẩn cân nặng và chiều cao, làm các bà mẹ trẻ bấn loạn. Các bà mẹ, hãy nhớ rằng sức khỏe phải là trạng thái thoải mái cả về thể chất và tinh thần, như định nghĩa của WHO.
Hãy tôn trọng con và thư giãn! Tôi nhìn xung quanh ngay cơ quan, người ngồi bên trái nặng hơn tôi 12 kg, bạn ngồi bên phải nhẹ hơn tôi 10 kg. Cả ba chúng tôi đều làm việc tốt, đều sống bình thường, cớ sao con tôi chỉ kém bạn bè có 2 kg mà phải “xoắn” chứ!
Cao to vượt trội, thông minh vượt trội, hẳn là rất có ưu thế nhưng giữ được cuộc sống vui vẻ và thoát khỏi những xiềng xích mình tự trói buộc mới thật là hạnh phúc. Hãy tuân thủ sự đa dạng của cuộc sống, nếu mai này con bạn không đủ cao để làm người mẫu hay tiếp viên hàng không, con hoàn toàn có thể trở thành một nhà quản lý, một nhà thiết kế, thậm chí là một nhà khoa học tài năng.
-st-
See Translation