Skip to content

Chiều tối đưa cu em xã hội đi ăn, chỗ đường Nguyễn Cơ Thạch các bác ạ. Vừa đưng xe đã có ông vằn vện ra đòi thu tiền đỗ xe, đến gớm. Thằng cu e tôi ko nói ko rằng ra chỉ mặt anh vện kia hỏi, mày biết tao là ai ko? Mày biết bố tao là ai ko? Biết ko? A vện có vẻ hơi núng thế vì hai anh em tôi cũng khá đô con, nó mới rút điện thoại, tôi đã hốt rồi nhưng thằng em máu quá, nó cứ đừng lỳ ra đấy thế là chỉ một nhoáng có khoảng 13, 14 ông vằn vện nữa túa ra.
Thằng em tôi mặt ko biến sắc chỉ mặt từng thằng một hỏi, chúng mày biết tao là ai ko, bố tao là ai ko? Bọn kia cứ đứng đực ra không trả lời đc, một tí thì cũng hãi rồi lảng đi hết, chắc sợ gặp mẹ con sếp to thì ăn mứt.
đợi bọn nó cút hết tôi mới hỏi, thế bố mày là ai mà cứ động tí lại lôi ra doạ người ta, thằng này cười hềnh hệch rồi bảo, em bị bỏ rơi ở cổng chùa, bao nhiêu năm tìm bố khắp nơi, gặp ai cũng hỏi xem có đứa nào biết không chứ có định đánh đấm gì đâu. Gớm mẹ cha nó đi tìm bố mà hãi quá các bác ạ.
(Việt Hoàng otofun)